Niệm Phật

    4.83 sao, trên tổng số 6 lượt đánh giá.

    Niệm Phật là một phép tu trong Tịnh Độ Tông, một tông phái Phật giáo. Niệm là tưởng nhớ, niệm Phật là tưởng nhớ đến danh hiệu Phật. Khi niệm Phật phải dồn hết tâm trí, ý nghĩ hướng về danh hiệu Phật A Di Đà ("Nam Mô A Di Đà Phật" hay "A Di Đà Phật"), hoặc hình dung tướng tốt và công hạnh của Phật.

    Chữ NIỆM trong Hán Văn là chữ tượng hình ghép từ 2 chữ: Chữ KIM ở trên và chữ TÂM ở dưới, chữ KIM có nghĩa là hiện tại. Như vậy, NIỆM PHẬT có nghĩa là phải dùng Tâm Hiện Tại mà niệm, tránh trường hợp miệng niệm mà tâm lại nghĩ tưởng chuyện khác. Bởi riêng hai chữ NIỆM PHẬT cũng đã cho ta thấy được thế nào là niệm Phật đúng cách.

    Lợi ích của việc niệm Phật

    Niệm Phật để suy nghĩ đến tướng tốt, đức hạnh của chư Phật mà noi theo tu tập, tự nhũ luôn sửa đổi để tâm tính ngày càng tốt hơn. Phật làm tâm hồn lắng dịu, bỏ dần tính ác, phát triển hạnh lành, quên đi đau buồn sợ hãi, đời sống được an vui, đem lại thiện nghiệp cho mình và mọi người. Khi niệm Phật, ta quán tưởng đến những tướng trạng cao đẹp của Phật, tâm thanh tịnh, giảm tạp nhiễm, các phiền não được dần tiêu biến, nhờ đó mà công đức đã được tăng trưởng ngay từ bản thân tâm người đó.

    Với những người tu theo Tịnh Độ Tông thì lợi ích lớn nhất của việc niệm Phật đó chính là được vãng sinh về cõi Cực lạc. Niệm với tâm thanh tịnh, một lòng hướng về Phật A Di Đà và cõi Cực lạc thì chắc chắn sẽ được "vãng sinh", tiếp tục tu tập để chứng đạo Niết bàn.

    Phương pháp niệm Phật

    Có 4 phương pháp niệm Phật:

    1. Trì danh niệm Phật

    2. Quán tượng niệm Phật

    3. Quán tưởng niệm Phật

    4. Thật tướng niệm Phật

    Trì danh niệm Phật

    Trì danh niệm Phật là xưng niệm danh hiệu A Di Ðà Phật. Thiện Ðạo đại sư bảo: ‘Chỉ có con đường tắt tu hành là niệm Phật A Di Ðà’.

    Các môn tu hành khác gọi là vượt tam giới theo chiều dọc như trùng sanh trong tre: đục dọc theo thân tre khó thoát ra, nên là đạo khó hành. Còn niệm Phật như trùng đục ngang ống tre thời dễ thoát ra, là vượt tam giới theo chiều ngang, gọi là đạo dễ hành. Pháp này được ví như đường tắt vì phương tiện thẳng chóng, thành công nhanh chóng.

    Quán tượng niệm Phật

    Quán tượng niệm Phật: Bày biện tượng Phật, chú mục ngắm nhìn. Hiềm rằng có tượng mới quán được, rời khỏi tượng lại khó quán: Tịnh nhân dễ mất, giữ cho liên tục càng khó. Vì vậy, cổ đức bảo: ‘Tượng đi rồi lại là không, cho nên trở thành gián đoạn’.

    Vì vậy, cách này chẳng tiện dụng như trì danh niệm Phật, lúc nào, chỗ nào cũng tu được.

    Quán tưởng niệm Phật

    Quán tưởng niệm Phật: Như các phép quán dạy trong Kinh Quán Vô Lượng Thọ: ‘Dùng con mắt trong tâm ta, tưởng đức Như Lai kia’. Khổ nỗi, tâm phàm phu tạp loạn, phù động, hiếm có lúc tịnh định, khó nhập pháp quán vi diệu. Vì vậy, mới nói: ‘Cảnh tế tâm thô, diệu quán khó thành’.

    Do đó, cách này chẳng bằng trì danh tiện dụng dễ hành, chẳng nề thượng trí, hạ ngu, nào luận khổ, vui, rảnh, bận, ai cũng niệm được, kẻ nào cũng hành được.

    Thật tướng niệm Phật

    Thật tướng niệm Phật: xa lìa các tướng sinh diệt, có, không, năng sở, ngôn thuyết, danh tự, tâm duyên... chuyên niệm tự tính vốn sẵn đức Phật thiên chân. Khốn nỗi, chúng sinh chưa thoát luân hồi, tâm sinh diệt niệm niệm tiếp nối như Kinh Viên Giác dạy: ‘Chưa thoát luân hồi mà bàn đến Viên Giác thì tính Viên Giác ấy cũng bị xoay chuyển. Ðã như vậy mà mong thoát được luân hồi thì quyết chẳng thể được’.

    Kinh còn dạy: ‘Huống hồ là tâm cấu trược sinh tử chuyển vần chưa từng thanh tịnh, quán Viên Giác của Phật làm sao lĩnh hội được’

    Ví như loài trùng rất nhỏ chỗ nào cũng bu được, chẳng thể đậu trên lửa. Ví như tâm chúng sanh, duyên chỗ nào cũng được chỉ chẳng duyên nổi Bát Nhã. Bởi thế, ông Phật của Thật Tướng, tính Viên Giác tuy chúng sanh sẵn đủ, nhưng bởi vọng tâm niệm niệm sanh diệt nên chẳng quán nổi. Vì vậy, trong kinh Quán Phật Tam Muội, Phật bảo phụ vương: Bổn đức của chư Phật: chơn như thật tướng v.v... chẳng phải là cảnh giới phàm phu hành nổi nên Phật khuyên phụ vương niệm Phật.

    Do những điều trên, thấy được rằng: trong các pháp, pháp môn Niệm Phật được xem là đường tắt. Trong bốn phép Niệm Phật, Trì Danh Niệm Phật lại là phương tiện rốt ráo nên được gọi là đường tắt nhất trong các đường tắt.

    Cách thức niệm phật

    Niệm từ buổi mai khi mới thức dậy, cho đến buổi tối, cả ngày niệm không xen hở. Khi gần đi ngủ, ngồi xếp bằng, bán già, hay kiết già, chắp tay mà nguyện rằng: Con tin lời của Đức Phật A-Di-Đà, giữ một lòng niệm danh hiệu Phật, nguyện đời này bao nhiêu tội chướng thảy đều tiêu sạch, đến khi lâm chung được Phật và các vị Bồ-Tát, đến tiếp dẫn chúng con về Cực-Lạc.

    Muốn được vãng sanh phải đủ 3 yếu tố: Tín, Hạnh, Nguyện như đảnh 3 chân thiếu 1 tất ngã.

    TÍN: Là tin có: tự, tha, nhơn, quả, sự và lý.

    HẠNH: Là chấp trì danh hiệu Phật cho được “nhất tâm bất loạn”.

    NGUYỆN: Là quyết muốn thoát khỏi cõi Ta-Bà, cầu sanh về nước Cực-Lạc.

    Dưới đây là đại khái 6 lối tin về Tịnh-Độ.

    Tin tự: Tin chắc rằng mình có Phật tánh sáng suốt, đủ vô lượng công đức. Nếu mình cố công lo niệm Phật thì quyết có thể chứng ngộ được.

    Tin tha: Công nhận rằng lời dạy của Đức Phật Thích-Ca không luống dối; Đức Phật A-Di-Đà luôn luôn nhiếp thọ tùy theo cơ cảm của mình mà ứng.

    Tin nhơn: Đinh ninh công hạnh niệm Phật hiện tại của mình có năng lực giải thoát.

    Tin quả: Tin chắc ở chín phẩm sen vàng là nơi sẽ về của ta sau này.

    Về được đó thì dù hạng nào cũng không thối chuyển.

    Tin sự: Xác nhận ngoài cõi Ta-Bà có một cõi Cực-Lạc đúng như lời Phật nói.

    Tin lý: Tin tự tâm ta cũng tức là Tịnh-Độ, nếu một khi nó đã được trong sạch.

    Sự và lý viên dung không tách biệt.

    Tóm lại, không tin thì thôi, nếu có tin cần phải tin sâu, tin chắc, và tin rồi phải thực hành.

    HẠNH: Là thực hành, phải cho kiên nhẫn và đúng pháp.

    Kế đây là bài dịch ý của mấy vần thơ mà Tổ Đức Nhuận đã bàn về sự niệm Phật để giúp vào một phần nào cho sự thực hành ấy được đúng.

    Xét ra niệm Phật dễ mà không

    Ý, khẩu buông lung giữ chẳng đồng

    Miệng niệm Di-Đà tâm toán loạn

    Dầu cho bể cổ vẫn là không

    Ấy đó, niệm Phật cốt phải giữ tâm và miệng đi đôi, nghĩa là miệng niệm thì tai phải nghe, tâm phải chú ý nghĩ nhớ Phật và nhất là tâm ý phải không tán loạn, không nghĩ xằng xiêng mới có hiệu quả.

    Đây là bước thứ nhất của sự niệm Phật, nếu ai chưa được mà vội trách móc, vội ngã lòng rằng sao niệm hoài mà không thấy gì hết, rằng sao càng niệm chừng nào càng rối rắm chừng nấy v.v… thì thiệt là một điều oan uổng và đáng tiếc!

    Để giúp sự niệm Phật được dễ dàng tôi xin nêu ra đây những bí quyết thành công của Ngài Giác Minh Diệu Hạnh đã dạy mà Thượng Tọa Trí Tịnh đã lược giải trong quyển “Đường về Cực-Lạc”:

    Ðiều kiện thứ nhứt, trong lúc niệm, phải rành rẽ rõ ràng.

    Rành rẽ là chữ câu rành rẽ không lộn lạo, mù mờ. Rõ ràng, là tiếng nói rõ ràng, không trại tiếng.

    Ðiều kiện thứ hai, tiếng phải hiệp với tâm, tâm phải duyên theo tiếng, tâm và tiếng hiệp khắn với nhau.

    Ðiều kiện thứ ba, phải chí thành tha thiết, với đức Từ Phụ, lòng ta như con thơ nhớ mẹ, với cõi Cực Lạc lòng ta như viễn khách tưởng cố hương.

    Ðiều kiện thứ tư, không cho xen lộn một mảy tưởng niệm thế sự; nghĩa là phải luôn nhiếp tâm trụ nơi tiếng niệm Phật, không xao lãng. Nếu lỡ xao lãng phải liền nhiếp thâu lại.

    Với trường hợp đây, chú tâm nhận chắc lấy tiếng của mình niệm là công hiệu nhất.

    Trong quyển Niệm Phật Luận ngài Đàm Hư Đại lão Pháp sư đã nói:

    Một khi niệm câu A-Di-Đà Phật được tương ứng, liền đó hành giả được 6 căn thanh tịnh. Vì:

    1/ Mắt thường nhìn Phật thì nhãn căn thanh tịnh.

    2/ Tai nghe tiếng niệm của mình và của đại chúng thì nhĩ căn thanh tịnh.

    3/ Mũi nghe biết hương thơm của nhang, trầm thì tỷ căn thanh tịnh.

    4/ Lưỡi cử động để niệm Phật thì thiệt căn thanh tịnh.

    5/ Thân ở trong đạo tràng mà lạy Phật thì thân căn thanh tịnh.

    6/ Trong khi niệm, lạy, tâm thường tưởng Phật thì ý căn thanh tịnh.

    NGUYỆN: Nguyện phải cho thiết tha, cho quyết định.

    Chúng ta có thể lựa một trong các bài văn phát nguyện rồi học thuộc lòng, để trước khi lên giường ngồi xếp bằng hướng về Tây-Phương phát nguyện xong sẽ nằm ngủ.

    Hoặc những vị kém trí nhớ hằng ngày phát nguyện TRÌ-DANH NIỆM-PHẬT – Niệm Nam-mô A-Di-Đà Phật, đi, đứng, nằm, ngồi đều niệm, ăn cũng niệm, làm việc cũng niệm, cho đến những chỗ không sạch sẽ cũng đều niệm được cả (nhớ những lúc này niệm thầm, vì niệm lớn sanh tội bất kính).

    Niệm từ buổi mai khi mới thức dậy, cho đến buổi tối, cả ngày niệm không xen hở. Khi gần đi ngủ, ngồi xếp bằng, bán già, hay kiết già, chắp tay mà nguyện rằng: Con tin lời của Đức Phật A-Di-Đà, giữ một lòng niệm danh hiệu Phật, nguyện đời này bao nhiêu tội chướng thảy đều tiêu sạch, đến khi lâm chung được Phật và các vị Bồ-Tát, đến tiếp dẫn chúng con về Cực-Lạc.