Thuyết Pháp

    4.57 sao, trên tổng số 7 lượt đánh giá.

    Thuyết pháp là gì

    Thuyết pháp là giảng các phương pháp tu hành do Đức Phật giảng hay các tỳ kheo giảng cho các đệ tử hoặc Phật tử để tu cho đúng đường đạo. Thuyết pháp có 3 mức:

    - Đói với người bình thường, căn cơ còn thấp, các ngài thuyết giảng để đưa con người sống đúng đạo làm người, sống bình đẳng, biết tôn trọng yêu thương mọi người, xây dựng gia đình hạnh phúc, biết góp phần xây dựng quốc gia xã hội tươi đẹp, phồn vinh.

    - Đối với người có căn cơ cao hơn, các ngài thuyết để con người biết sống tu hành, đời sau được về với cảnh giới chư thiên hạnh phúc lâu dài.

    - Đồi với người căn cơ cao tột. các ngài thuyết đạo giải thoát, con người tu tập chỉ hướng về một con đường là giải thoát không còn sinh tử luân hồi và chính đây cũng là mục đích cuối cùng của đạo Phật.

    Ý Nghĩa Của Thuyết Pháp

    Mang an lạc cho đời

    Theo tôi, là đệ tử Phật, việc chính yếu phải mang an lạc cho người. Chúng ta phải giải tỏa được mâu thuẫn này, thì ta thuyết pháp của Phật mới làm cho người an được. Còn đã mâu thuẫn mà chúng ta làm mâu thuẫn thêm là sai lầm hoàn toàn. Khi họ đang sân si, ta nói đúng với cái bực tức đó, làm cho họ giận thêm, chẳng khác gì lửa cháy đổ thêm dầu là việc làm của ác ma. Tuy được lòng người, nhưng tác hại cho họ và ta. Các thầy phải cẩn thận điều này. Ta nói điều người bằng lòng, nhưng điều ấy có đúng không. Vì vậy, Đức Phật dạy thêm rằng làm điều gì cũng phải có lợi và lợi ích lâu dài, không phải lợi trước mắt.

    Cần khẳng định rằng việc thuyết pháp của chúng ta là hóa giải được mâu thuẫn của xã hội, không phải kích động thêm cho người phiền não. Làm cho người an lành, xã hội an vui là mục tiêu của Giảng sư. Xưa kia đức Phật tại thế, Ngài không hề gây mâu thuẫn giữa người này với người khác, không gây xung đột giữa nước này với nước khác. Trái lại, lịch sử đã chứng minh rằng đức Phật đã hóa giải được sự thù hận, ý định chém giết nhau của hai quốc gia cùng tranh giành quyền lợi của một con sông. Đặc biệt là Ngài đã hóa giải ý thức phân chia giai cấp trầm trọng của xã hội Ấn Độ thời xưa qua sự bình đẳng độ sanh của Ngài, cũng như trong sinh hoạt tu học của Tăng đoàn cùng thương yêu, giúp đỡ nhau.

    Ngoài việc tạo phước đức, phải trang nghiêm trí tuệ, tức cái học của chúng ta cần đạt cho được vô lậu huệ học. Nghĩa là xã hội tiến triển thế nào, tầm nhìn của chúng ta vẫn chính xác, nếu không thì lỗi thời.

    Cứu giúp chúng sinh

    Theo quan niệm chung của Phật tử xưa nay, khi nói đến trách nhiệm truyền bá Phật pháp là do: "Tăng già đảm nhiệm, hoặc xa hơn lại bảo do hai giới xuất gia và tại gia chung tay gánh vác”. Nhưng đúng lý ra: "sự truyền bá Phật Pháp được phổ biến, linh động trong quần chúng do Phật tử tại gia thực hiện”. Tại sao? Bởi vì mỗi cá nhân, mỗi gia đình thực hiện đúng đường lối Phật dạy thì những cái hay cái đẹp ấy sẽ lan ra những cá nhân và gia đình khác, dần dần Phật hóa gia đình. Trong xã hội, ai ai cũng tu và học theo lời Phật dạy, lúc đó nhân gian sẽ biến thành tịnh độ. Còn nếp sống của người xuất gia quá cách biệt với quần chúng dù cố gắng giáo hóa cách mấy cũng khó ảnh hưởng. Vì thế, Phật tử tại gia có trách nhiệm làm linh động và sống dậy tinh thần Phật giáo qua cách sống của cá nhân và gia đình mình.

    Phật tử tại gia lâu nay có quan niệm sai lầm, khi nói đến Phật sự là đinh ninh cúng chùa, cất chùa, công quả, phóng sanh, làm từ thiện, v..v... lãng quên yếu tố căn bản: "làm sống dậy lời Phật dạy ". Giả sử có người phê bình: "Phật giáo chỉ lý thuyết suông không ích lợi gì cho quần chúng”. Phật tử chúng ta chấp nhận lời phê bình này không? Hẳn là không. Nhưng muốn cải chính, chúng ta căn cứ vào đâu để chứng minh sự hữu ích của Phật giáo đối với quần chúng. Căn cứ vào sự cầu nguyện quốc thới dân an sau mỗi thời kinh làm bằng chứng được chăng? Căn cứ vào sự cầu an, cầu siêu ? Hay căn cứ vào sự cúng chùa đời sau được phước chăng? Xa xôi quá, huyền diệu quá. Còn bao nhiêu chứng cứ nữa thảy đều cao siêu khó thấy. Mọi người đòi hỏi có sự lợi ích thiết thực, chính mắt họ trông thấy mới chịu tin. Vì thế, Phật tử tại gia phải cố gắng thực hiện, lấy gia đình mình làm cứ điểm lợi ích thiết thực của Phật giáo để trả lời mọi nghi ngờ và phê bình của mọi người. Hơn nữa, một vị Thầy đứng lên giảng hạnh từ bi, nhẫn nhục, vô thường v..v..., mọi người cho đó là một mớ lý thuyết khô khan không thể thực hiện được. Nếu  bản thân vị Thầy đó thực hiện hạnh từ bi, nhẫn nhục, mọi người lại bảo dĩ nhiên ông ấy phải làm được. Vì ông không có gia đình, không lo sinh kế, còn chúng tôi phải bao bọc gia đình, phải lo sinh kế, làm sao bì mấy ông ấy được. Chỉ có người Phật tử tại gia vẫn sống trong hoàn cảnh như họ mà thực hành được đạo đức mới là việc đáng cho họ chú ý. Phật giáo hữu ích hay vô ích, có lan rộng ra trong quần chúng hay không chính do sự thực hiện hay không của hàng Phật tử tại gia vậy.

    Chúng ta không nên đóng khung Phật giáo trong khuôn khổ tín ngưỡng nhỏ hẹp, khiến mọi người nhìn vào thấy Phật giáo là cái xác chết khô khan. Phật tử phải biết áp dụng phần nào lời Phật dạy vào cá nhân, gia đình và xã hội thì Phật pháp sẽ trường tồn và phát triển. Trách nhiệm hoằng hóa Phật giáo là ở Tăng Ni, phổ biến Phật giáo linh động trong xã hội là do cư sĩ. Thời gian rảnh nói chuyện thân mật trong gia đình, hoặc đi thăm người hàng xóm đều là những buổi thuyết pháp linh động của Phật tử. Cách ăn ở trong nhà, sự đối xử hàng xóm hợp đạo lý ấy là bài thuyết pháp rất thực tế của Phật tử tại gia. Phật tử tại gia thực hiện được nhiệm vụ đó mới thực là người Phật tử chân chánh.

    Tuy nhiên, thực hiện toàn vẹn nhiệm vụ là điều rất khó, Phật tử tại gia nên tiến dần theo khả năng và phương tiện của mình. Làm thế nào sau thời gian quy y Tam bảo, thọ trì 5 giới, mỗi tháng, mỗi năm, người chung quanh nhìn vào ta thấy đã tiến mỗi ngày mỗi khác hơn trước. Như bài kệ 43 trong Kinh Pháp Cú Phật dạy:

    “ Điều mẹ cha, bà con

    Không có thể làm được

    Tâm hướng chánh làm được

    Làm được tốt đẹp hơn”.

    Mỗi ngày người Phật tử phải biết làm mới thân tâm của mình bằng cái tâm hướng chánh, hướng thiện thì sẽ làm được những điều tốt đẹp có ích cho đời. Và hơn thế nữa là làm linh động và sống dậy tinh thần Phật giáo qua nếp sống cá nhân và gia đình mình.

    Phatphap.me đã đang và sẽ cập nhật thường xuyên các bài giảng - thuyết pháp của những vị đại đức, thượng tọa, thích nữ, hay các vị hòa thượng Trung Quốc có đóng góp tích cực cho sự phát triển của nền phật giáo Việt Nam. Chi tiết mời các bạn xem bên dưới